Đố ai không hoảng sợ và lo lắng trong mùa đại dịch này? Nghe tin tức
trên TV, các đài phát thanh, youtube, facebook, emails chỗ nào cũng
chỉ nghe, chỉ nói đến Corona virus, Covid-19 hay China virus. Hết
quốc gia này đến quốc gia khác phong tỏa đi lại, phong tỏa giao
thương, buôn bán, nhập cảnh. Hết đạo luật này đến đạo luật khác được
đưa ra nhằm đề pḥng khả năng lan lây dịch bệnh. Tại thủ đô tỵ nạn
người Việt là Orange County, CA những biện pháp an toàn này cũng
được ra rả lập đi, lập lại trên các phương tiện truyền thông. Mới
đầu cấm tụ tập quá 250 người, sau đó giảm xuống 50 người và bây giờ
th́ 10 người. Những người già yếu trên 65 tuổi phải ở nhà. Ngay cả
thanh niên trai tráng cũng chỉ được ra đường khi có những lư do rất
cần thiết như đi chợ, đi bệnh viện, đổ xăng, hoặc dắt chó đi tiêu,
tiểu. Buồn ơi, chào mi!
Luật pháp nghiêm minh như thế, mà Chúa nhật vừa qua ḿnh cũng phải
bất đắc dĩ xuất hành “đi chợ”. Chợ Mỹ là Sam’s club chứ không phải
mấy chợ Việt hoặc chợ Tầu. Lư do phải đi chợ nó rất vô duyên đến nỗi
nghe nói tới ai cũng phải cười: Mua mấy hộp thức ăn khô, một nải
chuối, một két nước, một b́nh sữa, và đặc biệt là một thùng giấy vệ
sinh. Nghe ḿnh đi chợ, mấy cô bạn làm cùng bệnh viện với bà xă í ới
nhờ mua sữa cho con mấy cô, và dĩ nhiên là mua ké mấy thùng giấy vệ
sinh. Nhưng luật là luật, mỗi người chỉ được một thùng giấy vệ sinh
mà thôi. Do đó, cái màn mua ké kể như không tính tới.
Nghe lời khuyên khôn ngoan của bà xă (bà xă th́ lúc nào cũng khôn
ngoan), là phải đi sớm, và nhớ mặc áo, đội mũ cho ấm. Nhưng sớm là
bao nhiêu? Cứ tưởng 30 phút trước giờ mở cửa cũng là sớm lắm rồi,
nào ngờ khi lái xe đến băi đậu mới thấy, ô ḱa, một đoàn người rồng
rắn sắp hàng chung quanh ṭa nhà ra măi tận cuối con đường kế bên.
Thoạt nh́n là thấy nản, nhưng về sao được, lệnh trên ban ra, không
mua lần này cũng phải mua lần sau. Không chờ đợi lần này cũng phải
chờ đợi lần tới. Và thế là đành phải xếp hàng để nối đuôi nhau đi
vào siêu thị.
Nhờ con Corona mà có dịp quan sát kỹ hơn, nh́n nhận kỹ hơn thái độ
của đám đông, của quần chúng, trong trường hợp đối diện với những
khó khăn chung như vậy. Vừa đi, vừa nghe thiên hạ kháo láo với nhau,
tiếng Mễ có, tiếng Anh có, tiếng Việt có, và tiếng Tàu có, cứ thế
mỗi người một ư nhờ vậy mà đoạn đường chờ đợi được cắt ngắn. Tiếng
Tàu và tiếng Mễ nghe không hiểu, nhưng tiếng Anh và tiếng Việt th́
nghe được, hiểu được. Đây là mẩu đối thoại của một ông Mỹ già đi
trước:
-Bà cứ ở nhà chờ đừng có hối. Hàng c̣n dài lắm, không rút ngắn được.
Mà bà bảo tôi mua ǵ nhỉ? Tôi quên rồi?
-Sữa. Sữa cho ông và tôi dùng ăn sáng. Giấy đi cầu. Cứ mỗi lần ông
ho là lại són ra quần nên phải mua nhiều nhiều vào. Nếu không th́
không đủ. Già rồi nó khổ chưa?
Và cũng lại giấy đi cầu, một chị Việt Nam đi sau tôi cứ lẻo nhẻo với
chồng:
-Anh mà đi như vầy th́ tới nơi chỉ c̣n mấy cái thùng rỗng chứ giấy
đi cầu làm ǵ c̣n. Phải t́m cách len lỏi về phía trước cho nhanh.
-Em điên hả? Ḿnh đang ở Mỹ chứ có phải ở Cầu Ông Lănh hay ngă ba
chuồng chó ở Việt Nam đâu mà nghĩ đến cái màn chen lấn, chộp giật.
-Ơi! Cứ quân tử Tàu theo lối Mỹ đi như vậy th́ chả biết Mỹ hay Việt
ai hơn ai. Đến nơi mà hết giấy đi cầu th́ anh biết tay tôi.
Dĩ nhiên là đi đến siêu thị, người ta mua nhiều thứ nhưng xem như
giấy vệ sinh là chính, v́ trước đó loại giấy này biến mất khỏi các
gian hàng từ Sam đến Costco, ngay cả Target. Có thể v́ tâm lư hoang
mang, lo lắng, và nhất là cái tâm lư ích kỷ đă khiến cho nhiều người
hốt hoảng, tạo điều kiện cho các nhà tư bản có lư do làm giầu. Các
chợ thực phẩm của người Việt, người Tàu cũng vậy. Ba hôm trước lái
xe chở vợ đến một chợ Việt Nam. Ở đó, người ta c̣n đầu cơ tích trữ
hơn ở các siêu thị Mỹ. Con buôn Việt và Trung hoa thính mũi, bắt kịp
nhu cầu người mua nên tha hồ ép giá. Đống gạo trước đó ch́nh ́nh ở
cửa ra vào chờ người vác đi không ai thèm để ư tới, vậy mà nhờ con
Corona, người người bảo nhau ùn ùn tới khuân đi không c̣n một bao.
Mấy chủ chợ chắc cười thầm, phen này mấy trăm bao gạo ẩm, gạo cũ nhờ
trời được khách hàng mua hết mà lại c̣n bán được giá cao. Cám ơn
trời phật, cám ơn corona virus.
Nhưng tại sao lại phải lo lắng, sợ hăi và hoảng hốt? Trong cuộc sống
có tới 80% những cái người ta lo sợ đă không bao giờ sảy ra. Sợ chỉ
để sợ, lo lắng chỉ để lo lắng, và hoảng loạn chỉ để mà hoảng loạn,
Thực tế có ai biết ngày mai sẽ ra sao. Trong Thánh Kinh có tới 365
lần Chúa nhắc tới hai chữ “đừng sợ”. Nếu đem chia đều một năm 365
ngày, th́ mỗi ngày Chúa đều bảo chúng ta đừng sợ. Sợ ǵ, “mai hăy để
mai lo, sự khó ngày nào đủ cho ngày ấy” (Mt 6:34).
Như vậy là không nên lo lắng ǵ, cứ việc sống vô tư, không bận tâm?
Không phải vậy. Trong cái hốt hoảng, sợ hăi nó tiềm ẩn sẵn yếu tố
của sự b́nh an, và lo liệu. Đây là điểm tích cực của tâm lư sợ hăi.
Chính trong cái sợ hăi, giúp ta có cái nh́n tiên liệu và sự quyết
đoán khôn ngoan cho tương lai. Và đây là điều mà mọi người phải suy
nghĩ và sống theo sự quan pḥng của Cha trên trời.
Cho đến hôm nay, nhờ cơn dịch bệnh, người ta đă khám phá ra tâm lư
ích kỷ và vô cảm của một số người. Lợi dụng nhân loại đang đau khổ
để đầu cơ, trục lợi. Cười nhạo trên sự đau khổ của người khác. Đây
là tâm lư bệnh hoạn, tâm lư của những trái tim và khối óc vô cảm.
Ngoài ra, chúng ta cũng nhận ra sự hốt hoảng của đa số căn cứ vào
đám đông, vào tâm lư quần chúng để tự ḿnh hoang mang, sợ hăi. Và từ
sự sợ hăi ấy ảnh hưởng đến đời sống cá nhân, gia đ́nh, và xă hội.
Một số ít nhận ra điểm tích cực trong những lo lắng ấy. Phải chăng
đây là cơ hội giúp ḿnh nh́n lại những quyết định khôn ngoan cho
ḿnh, gia đ́nh, và cuộc sống khi phải đối phó với những khó khăn, và
thử thách như bệnh dịch Corona chẳng hạn. Và nếu có một thời điểm
cần phải ở nhà, th́ đây chính là thời gian tốt để thực hiện những
điều ḿnh nghĩ là tốt cho ḿnh, cho chồng, cho vợ, cho con cháu mà
thường ngày do sức ép của công việc bận rộn ḿnh đă không làm được.
Tóm lại, “đừng sợ”. V́ chỉ khi nào tỉnh táo và b́nh tĩnh, chúng ta
mới đủ khôn ngoan để giải quyết những khó khăn, bất trắc, dù lớn hay
nhỏ trong cuộc sống. Hơn nữa, chúng ta c̣n phải sống phó thác, quan
pḥng vào bàn tay nhân hiền của Cha trên trời. Chính Ngài gọi ta từ
hư không, chính Ngài vẫn thường ngày lo lắng, chăm lo cho ta. “Dù đă
tạo dựng nên ta, nhưng nếu có giây phút nào Ngài quên không nghĩ đến
ta, lập tức, giây phút đó ta trở về hư không ngay.” (St. Tomas
A’quinas)